Nụ hôn này gần như xâm lược, nạy ra du nhập vào mỗi một góc, hung
hăng ma sát, anh chỉ cảm thấy hô hấp của mình cũng tràn đầy lo lắng.
Cô nói có thể vĩnh viễn cũng không có cách nào chuẩn bị xong để kết
hôn với anh!
Lời của cô mang đến cho anh sự sợ hãi và đau đớn, làm hắn không cách
nào ức chế tình cảm như thủy triều mãnh liệt trong lòng.
Cô rên lên một tiếng, uổng công đẩy anh.
Động tác của anh càng trở lên thô lỗ hơn, râu ria thô ráp châm lên vai
của cô khiến ngứa ngáy tê dại, cô thiếu chút nữa thì co rút thành một cục,
anh không hề buông cô ra một chút nào, dùng sức kéo mở cơ thể của cô,
buộc cô phải thuận theo.
"Không cần trốn, em là của anh. . . . . ." Anh nặng nề thở dốc, như mũi
tên trên dây cung, hết sức căng thẳng.
Tay nhỏ bé đang siết chặt nơ con bướm của cô dần dần buông lỏng, lý trí
tan rã dưới nhiệt tình của anh, hô hấp chậm lại, học theo phương thức của
anh, khẽ cắn lên bờ môi của anh, triền miên cùng với anh.
Mười mấy năm qua ở nhà họ Cố, cô sống ở nhà họ Cố theo khuôn phép
cũ, chưa bao giờ tùy ý kích động một lần, hôm nay, cô muốn cởi bỏ trói
buộc, chân chính tự do một lần!
Nhận ra sự đáp lại của cô, trong cổ họng người đàn ông phát ra âm thanh
vui thích, bàn tay thăm dò vào phía trong áo choàng tắm của cô, vuốt ve lên
da thịt bóng loáng, cũng chạy dọc theo eo thon lên phía trên.
Chưa bao giờ có tiếp xúc da thịt, khiến Cố Tử Mạt thở dốc vài lần, trong
đầu thiếu dưỡng khí, dường như sắp muốn hôn mê rồi, cơ thể mảnh mai
như không có xương chỉ có thể dựa vào người anh.