chém tàn phếkhôngbiết bào nhiêu kẻ dám đến gây chuyện mới có thể yên
tĩnh. Về sau nữa cũng là Quý Văn Nghiêu biết làm người, co được dãn
được, tự nhận sai đến bồi thường thuốc men cho những đànanhlớn mới có
thể tiếp tục làm tiếp.
Sau đó cũng nhờ chính bản thânanhcố gắng, làm người luônnóiđến
nghĩa khí, mới được mọi người thựcsựtán thành, kinh doanh ngày càng lớn.
Kỳthậtviệc kinh doanh của Quý Văn Nghiêu đương nhiên sau khỏi có
những mảng tối,khôngkết bạn vớimộtsố người,mộtsố vậtthìsao có thể tiến
xa hơn. Cùng chỉ có công ty vận chuyển hàng hóahiệnnaythìmới có thể
xem như trong sạchmộtchút.
Nhìn ánh mắt cảnh cáo cùng uy hiếp của Quý Văn Nghiêu, Trần Mộng
Khiết cười khổ, vốn luôn tự tin mình có địa vị đặc thù trong lòng Quý Văn
Nghiêu, nhưnghiệntại xem ra làđãsuy nghĩ nhiều, chỉ đơn phươngmộtphía
mà thôi.
“Em hiểu, em chỉ khuyênanhmộtcâu,anhvàcôấy như thế
cũngkhôngphải ý hay, hơn nữa cómộtsố việc chínhanhcũng từngnóimộtsố
việckhôngthể miễn cưỡng, saoanhvẫn còn cố lao vào? Cho dù chúng
takhôngthành đôi cũngkhôngsao, emkhôngmuốn thấyanhmù quáng lao đầu
vào tường.” Trần Mộng Khiết cố làm ra vẻ thong dong.
Quý Văn Nghiêu vuốt tóc Lâm An Nhàn, rất nghiêm túc trả lời Trần
Mộng Khiết“côcũngrõcon người của tôi,khôngcó gì mù quáng, của tôi
chính là của tôi, ai cũngkhôngthể ngăn cản!”
Ai, xem như người đàn ông kia xui xẻo, bị Quý Văn Nghiêu coi trọng
bà xã của mình, nhưng Trần Mộng Khiết cũngthậtsựhâm mộcôgáinày, Quý
Văn Nghiêu làmộtngười đàn ông có trách nhiệm,côấy nhất địnhsẽrất hạnh
phúc.