MA CÀ RỒNG SA NGÃ - Trang 222

- Anh nói dối, trong lòng anh đang nghĩ gì chẳng lẽ em còn không biết

hay sao?

- Vậy thì em thử đoán xem, bây giờ anh đang nghĩ gì?

- Anh chính là không buông bỏ được, trong lòng vẫn còn yêu chị ấy,

phải không?

- Không! - Tôi đứng dậy - Lần này thì em đoán sai rồi!

- Sao? Thật à? - Anna ngạc nhiên nhìn tôi - Vì sao anh có thể...

- Vì tên nhóc kia đã tỉnh lại, cũng đã đến lúc anh nên buông xuống rồi.

Và anh không muốn làm người ta khó xử nữa... - Tôi luồng tay vào túi
quần, điềm nhiên nói.

- Anh...

- Em lại định đoán gì nữa đây?

- Không có, chỉ là... bây giờ anh cũng đã quên rồi, vậy thì có thể cho em

một cơ hội được không? - Đã từ lúc nào, cô bé lại trở nên ấp úng như vậy?

- Anna, em...

- Không cần phải yêu em ngay đâu... - Cô bé xua tay - Em sẽ chờ, chờ

được mà anh!

- Con bé này, chẳng phải từ nhỏ đã luôn đi theo anh rồi sao? Vì sao bây

giờ lại thành ra như vậy nhỉ? - Tôi cười.

- Vốn dĩ em đã định rằng anh là của em. Nào ngờ đâu, một một ngày kia

anh trở về và nói với em rằng : anh yêu cô ấy! - Anna rơm rớm nước mắt.

Đứa em gái này, vì sao lại vướng vào loại tình cảm đó với tôi chứ?