MA CÀ RỒNG SA NGÃ - Trang 88

Tôi bắt được cánh tay chị, làm chị giật mình :

- Chị ghét em lắm mà, sao còn quan tâm em làm gì?

- Ơ... Chị...

- Đã thay đổi suy nghĩ rồi sao?

- Uhm thì... Dù gì đó cũng là bản năng của một ma cà rồng. Chị không

có quyền cấm đoán. Nên...

- Thật sự chị đã nghĩ về em như vậy?

- Thì chẳng phải em đã mang rất nhiều xác chết về đây sao? Với lại, khi

em hôn chị, chị cảm nhận môi em vẫn còn mùi máu...

- Mie chị ơi, chị đúng là chẳng thể phân biệt mùi nào là máu người, mùi

nào là máu động vật mất rồi!

- Ý em là sao?

- Đã chịu nghe em giải thích rồi à?

- Mau nói đi chứ! - Vẻ mặt chị tỏ ra sốt sắng vô cùng.

- Mùi máu trên người em chỉ là máu động vật. Còn những cái xác chết là

do Rose - cô gái lần trước chị giúp đỡ mang về cho em đấy!

- Cô ấy sao?

- Uhm, đó là thuộc hạ thân tín của mẹ em. Sau khi nghe em nói chuyện

này với mẹ thì Rose ngỏ ý muốn giúp. Để trả ơn chị lần trước đã giúp cô ấy
thoát khỏi Kris đấy!

- Nhưng vì sao phải làm như thế?