MA ĐAO CA - Trang 217

- Chả lẽ vãn bối lén hành thích lão tiền bối mà không kể được là bất kính

sao?

Hắc Đao Khách cười vang :

- Bạch huynh đúng là quá chóng quên, xin hỏi chuyện Hồ Thiết Sanh xin

lỗi Bạch huynh còn nhớ không?

Ma Già Bạch Long Xuyên đưa mắt nhìn Tiên Kiếm :

- Còn nhớ, còn nhớ! Ôi... chuyện vặt vãnh, hà tất bận tâm.

Hắc Đao Khách chẳng chịu buông tha, lại hỏi :

- Trần mỗ không biết Bạch huynh với Hồ Thiết Sanh đã xảy ra chuyên gì,

Bạch huynh có thể nói cho biết không?

Bạch Long Xuyên ngẩn người :

- Bỏ qua đi thôi, tuổi trẻ bồng bột, chỉ là bất kính với Bạch mỗ thôi, còn

nhắc lại làm gì?

Hắc Đao Khách cười to một hồi :

- Lạc huynh có biết giọng nói của mình đã đổi khác không?

Tiên Kiếm Lạc Kỳ thản nhiên :

- Lạc mỗ gần đây quá lo buồn, có lẽ giọng nói bị khàn đi một chút.

Động Đình Thần Quân cũng nhận thấy sự khác lạ, lớn tiếng nói :

- Sư phụ, lão nhân gia đã đến đây, xin hãy vào trại ăn uống chút gì để tròn

tâm ý của đồ nhi.

Tiên Kiếm Lạc Kỳ lắc đầu :