MARUXIA ĐI HỌC - Trang 77

– Có thể, vậy người ta có bán cành liễu không nhỉ? – Verotrka hỏi

- Tớ sẽ đi ngang qua Kios bán hoa xem ở đó người ta có bán gì
không. Nó ở ngay sau góc vườn hoa.

– Các bạn ơi, chúng mình đề xuất như thế này nhé – Maruxia

phấn khởi – Chúng mình sẽ đi đến đó, tớ sẽ lấy tiền ở chỗ bà tớ.

Maruxia nhanh như cắt chạy xộc vào cửa.
– Bà ơi – cô bé la to – Bà đưa ngay tiền cho cháu – Cháu cần

mua cây liễu cho nhà trường. Người ta đang bán nó ngay góc vườn
hoa.

– Được thôi – bà nói - chỉ có điều các cháu không được đi mất

tăm đấy.

– Chúng cháu không đi mất đâu – Maruxia nói - vậy làm sao tìm

được cành liễu về bây giờ.

Và đây là Kios bán hoa. Một kios bán hoa giấy.
– Ở đây có bán cành liễu không ạ? Maruxia, Vera, Galia đồng

thanh hỏi.

– Các cháu làm sao thế - người bán hàng trả lời – lấy đâu ra

cành liễu bây giờ. Đợi sau ba tháng nữa nhé, lúc đó tuyết sẽ tan. Khi
đó thì mua.

– Thế bác không có cành nhỏ nào à?
– Chúng tôi không buôn cành. Nhưng các cháu cần cành liễu để

làm gì? Hãy mua hoa đi.

– Thôi đi về nhà đi các bạn – Vera giục - liễu cũng chẳng có mà

cành cũng không.

Đúng lúc này một chiếc tàu điện leng keng đi qua.
– Hãy nhìn kìa – Galia kêu lên – Xerioza kìa – Xerioza sẽ kiếm

cho chúng ta.

– Bao giờ cậu trở về đấy? - Maruxia hỏi Xerioza.
– Sau một giờ - ngay gần đây thôi – Xerioza trả lời và đi khỏi