MẮT EM NGƯỜI SÀI GÒN - Trang 91

Nhớ hình nhớ bóng anh lạc bước

Từ khi người đi cuối trời chưa thấy về


Nên chuyện lòng nhiều khi muốn quên

Muốn quên mà nhớ hoài thôi đành

Sống lại dĩ vãng cho vơi bớt niềm đau

Của tim đã trót gửi trong mắt buồn


Em trao cho anh cả tình yêu người con gái

Nhưng anh đành lòng đi để em sống với đơn côi

Cùng chung đường đời người ta có đôi

Riêng mình em lẻ loi