MẬT THÁM PHONG VÂN - Trang 1611

Nguyệt Dung vẫn im lặng, dáng vẻ mang tâm sự.

Lăng Phong bắt đầu cảm khái:

- Nhớ ngày xưa ta tích tiền cưới vợ, bữa ăn cũng đều phải cố nuốt như

vậy. Một ngày kiếm vài quán tiền...

- Đừng có bốc phét, vài văn tiền còn không có. - Tần Quyền khinh bỉ.

- Đây không phải trọng điểm, trọng điểm ở chỗ cưới vợ...

Anh em đưa mắt trách Tần Quyền.

- Rồi rồi, ta sai... - Tần Quyền tiu nghỉu.

- Đến khi tích được vạn lượng...

- Lại bốc...

Tần Quyền định ý kiến, anh em trừng mắt.

Lăng Phong chầm chậm:

- Đến khi đủ tiền, ta tìm gặp nàng. Thì hỡi ôi...

- Hỡi ôi làm sao? Gả cho người khác rồi sao? Hay nàng ta chê ít?

Vài tên bốc vác xung quanh cũng nghe thấy, bàn luận:

- Ài, huynh đệ đừng buồn. Nữ nhân có thiếu gì? Loại hám tiền đó, tốt

nhất đừng cưới về a.

- Phải, phải. Tên nào lấy phải tự mình chịu khổ.

Nguyệt Dung tuy ngồi quay lưng, nhưng đầu cũng hơi nghiêng muốn

nghe chuyện. Lăng Phong ra vẻ đau đớn nói: