NAM THẦN Ở PHÒNG BÊN CẠNH - Trang 211

Sau đó anh cúi đầu nhìn thoáng qua đồ vẫn còn ở trên tay mình, trên đó

còn khắc bốn chữ “Hàng tặng không bán” đầy vẻ châm chọc.

Tần Mặc phiền não trực tiếp ném nó vào thùng rác, đi nhanh vài bước,

mở cửa nhà mình đi vào, trong nháy mắt lại phát ra tiếng đóng cửa “rầm”
một tiếng, so với tiếng đóng cửa vừa rồi của Tô Song Song lại càng thêm
dữ dội, có thể thấy được anh có bao nhiêu bực tức.

Tô Song Song lúc này đang tựa người trên cánh cửa, phát hỏa xong, nhìn

Tứ gia yên tĩnh nằm đó, lại nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của Tần Mặc, trong
lòng có chút không nỡ, cảm thấy mình dường như đã làm chuyện bé xé ra
to.

Mặc dù tiểu cầm thú bình thường rất bất lương, nhưng ở trong căn phòng

tối ngày đó đã giúp cô, câu nói “Đừng sợ, tôi ở đây” vẫn còn vang vọng
bên tai cô.

Cô cắn môi, vẻ mặt vô cùng rối rắm, do dự có nên mở cửa hay không,

đúng lúc này lại truyền đến tiếng đóng cửa vang vọng từ phòng anh, tâm
tình lại bùng phát.

Cô hung tợn đá vào chiếc bàn bên cạnh một phát, nhất thời đau đến nỗi

ngồi xuống ôm ngón chân mà gào khóc, cô hít hít cái mũi, áy náy trong
lòng tan thành mây khói lúc nào không hay.

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song theo phản xạ bình thường liền tỉnh

dậy rất sớm, sau đó rời giường đi rửa mặt, theo bản năng sẽ đến phòng của
Tần Mặc dắt Như Hoa đi dạo rồi đi mua bữa sáng.

Cửa mở trong nháy mắt, Tô Song Song lại nhớ tới ngày hôm qua vừa cãi

nhau với tiểu cầm thú, cô cúi đầu nhìn ngón chân vẫn còn đau nhức, rồi lại
trừng mắt nhìn cánh cửa phòng Tần Mặc đang đóng chặt hừ lạnh một tiếng,
xoay người, dùng lực đóng mạnh cửa lại.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.