NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU - ĐINH MẶC - Trang 337

“Em có đói bụng không? Đi ăn đêm nhé?” Quý Bạch hỏi.

Cách cục cảnh sát một con đường có một số quán ăn nhỏ rất sạch

sẽ. Quý Bạch tìm đến một quán mỳ, cùng Hứa Hủ ngồi xuống.

Hai bát mỳ đưa lên, Quý Bạch nhanh chóng giải quyết một bát.

Khi ngẩng đầu, anh thấy Hứa Hủ hơi cúi xuống, dùng đũa gắp một
sợi mỳ đưa lên miệng, nhai rất từ tốn. Quý Bạch bất giác phì cười:
“Em ăn như mèo ấy.”

Hứa Hủ không đói bụng, hơn nữa cô không có thói quen ăn đêm.

Chỉ vì muốn ở bên Quý Bạch, cô mới ngồi ở đây, nhấm nháp từng
sợi mỳ một cách khó nhọc.

“Mỳ hơi cay.” Hứa Hủ không thay đổi sắc mặt.

Quý Bạch nhìn kỹ, quả nhiên nước canh trong bát đỏ au.

Hứa Hủ tiếp tục cúi đầu ăn, Quý Bạch lặng lẽ chờ đợi. Trong quán

ăn, ánh đèn dịu dàng, chỉ có hai người khách là bọn họ. Anh chủ
quán đang đứng bên quầy cầm máy tính tính toán doanh thu của
ngày hôm nay. Cậu con trai mấy tuổi của anh ta đang bò trên bàn
làm bài tập. Bên ngoài người qua lại thưa thớt, ánh đèn đường
mông lung.

Quý Bạch ngắm mái tóc rủ xuống trán và cái cằm trắng nõn thanh

tú của Hứa Hủ. Anh nghĩ thầm: Có James không thèm xem, lại
ngồi ở đây xem cô ăn mỳ. Mặc dù vậy, anh cam tâm tình nguyện,
thậm chí cảm thấy thú vị.

Rời khỏi quán, hai người đi về bãi đỗ xe của cục cảnh sát lấy ô tô.