NGŨ GIỚI LÀ THƯỜNG GIỚI CỦA MỌI NGƯỜI - Trang 456

NGŨ-GIỚI LÀ THƯỜNG GIỚI CỦA MỌI NGƯỜI

398

đứa bé trai đáng thương, Ngài Đại-Trưởng-lão
phát sinh tâm bi muốn cứu khổ, nên gọi rằng:

- Này đứa bé đáng thương! Hãy đến đây!

Nghe Ngài Đại-Trưởng-lão gọi, đứa bé ngoan

ngoãn đến đảnh lễ Ngài Đại-Trưởng-lão, rồi
chắp hai tay lại.

Ngài Đại-Trưởng-lão hỏi đứa bé rằng:

-Này đứa bé đáng thương! Mẹ cha con ở đâu?

Đứa bé cung kính bạch rằng:

- Kính bạch Ngài Đại-Trưởng-lão! Mẹ cha

của con nói với con rằng: “Bởi vì con làm cho
mẹ cha phải chịu cảnh đói khổ” nên mẹ bỏ con
trốn đi rồi. Bạch Ngài.

Ngài Đại-Trưởng-lão hỏi đứa bé rằng:

- Này bé đáng thương! Con muốn xuất gia hay

không?

- Kính bạch Ngài Đại-Trưởng-lão, con rất

tha thiết muốn xuất gia, nhưng đứa bé mồ côi
như con, ai mà cho phép con xuất gia được.

- Này đứa bé đáng thương! Sư sẽ cho phép con

xuất gia.

Đứa bé vô cùng hoan hỷ bạch rằng:

- Kính bạch Ngài Đại-Trưởng-lão, Sādhu!

Sādhu! Lành thay! Lành thay! Kính xin Ngài