NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 949

— Đức Ông còn muốn nói gì thêm nữa. - Grimaud đáp, bác bao giờ cũng

muốn sự gọn gàng nghiêm ngặt nhất.

Quận Công ký.
— Bây giờ, - Grimaud nói - Đức Ông có còn quả bóng không hay mất

rồi?

— Bóng nào?
— Quả bóng đựng bức thư ấy.
— À còn. Tôi nghĩ là có thể nó còn có ích cho chúng ta. Bóng đây.
Quận Công moi quả bóng ở dưới gối ra đưa cho Grimaud và mỉm cười

một cách khoan khoái nhất.

— Để làm gì? - Quận Công hỏi.
— Thưa Đức Ông, - Grimaud nói, tôi sẽ khâu mảnh giấy vào trong quả

bóng, và lúc nào chơi cầu, ngài sẽ ném quả bóng xuống hố.

— Nhỡ bị mất thì sao?
— Đức Ông cứ yên tâm. Sẽ có người nhặt.
— Một người làm vườn phải không? - Quận Công hỏi.
Grimaud gật đầu.
— Vẫn người hôm qua à?
Grimaud lại gật đầu.
— Bá Tước De Rochefort phải không?
Grimaud gật đầu luôn ba cái.
— Nhưng, này, - Quận Công nói, - ít ra hãy cho tôi biết vài chi tiết về

cách chúng ta trốn ra như thế nào chứ?

— Tôi bị cấm tiết lộ, - Grimaud đáp, - ngay cả trước lúc thực hiện.
— Nhưng ai sẽ đợi tôi ở bên kia bờ hào?
— Thưa Đức Ông, tôi không biết gì cả.
— Nhưng ít ra thì cũng cho tôi rõ cái gì đựng ở trong cái bánh nướng trứ

danh ấy chứ, nếu như bác không muốn tôi phát điên lên.

— Thưa Đức Ông, trong đó có hai con dao găm một sợi dây có nút và

một quả lê cay đắng

[209]

.

— Tốt lắm, tôi hiểu rồi.