NHÀ CHỬ - Trang 110

Một hôm, nàng Dong bảo Tàm:

- Công ơn bố mẹ như núi, làm người quên sao đành. Cậy em ngược về thưa
với bố mẹ ta câu chuyện duyên trời của vợ chồng ta.

- Vâng.

- Rồi em lại ra đây.

Tàm trầm ngâm nhìn ra xa:

- Khi ấy, chắc cửa sông này đã nên bến nên chợ rồi.

Nàng Dong mỉm cười.

Ả Tàm lặn lội suốt mùa mưa mới ngược về đến.

Vua chủ quắc mắt:

- Mày ở đâu về?

Tàm lúng túng thưa:

- Vợ chồng nàng Dong...

Vua chủ nói:

- Người của ta lục tìm khắp các bến mà không thấy, là cơn cớ làm sao!

Rồi hỏi to:

- Bây giờ nàng Dong đâu?

Tàm còn chưa biết lựa lời thế nào.

Vua chủ quát như sấm:

- Ta bỏ mày xuống ngục đá. Cho đến bao giờ ta thấy mặt nàng Dong.

1983