NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 122

như sắp khóc, “Sao cậu lại nói vậy chứ? Cậu không muốn chơi với mình
nữa sao Mia?”
Giờ thì đến lượt mình choáng váng. “Cái gì? Tất nhiên là mình rất quý cậu.
Mình chỉ nghĩ rằng có thể cậu không muốn chơi với mình nên mới nói thế.
Ý mình là, cậu thấy đấy, mọi người đều nhìn chúng ta chằm chằm. Mình có
thể hiểu nếu cậu không muốn ngồi ăn cùng bàn với mình.”
Tina mỉm cười buồn bã nói, “Trước giờ mọi người vẫn nhìn mình chằm
chằm mà. Chỉ vì anh Wahim, cậu biết rồi đó.”
Wahim là vệ sĩ của Tina. Wahim và chú Lars đang ngồi ở bàn bên cạnh,
tranh luận với nhau về việc súng của ai mạnh hơn. Wahim dùng khẩu
Magnum 357, còn chú Lars dùng khẩu Glock 9mm. Người ngoài nghe vào
sẽ thấy chủ đề đó vô cùng nhàm chán, nhưng có vẻ như hai người bọn họ
đang thảo luận rất hăng say với nhau. Mình đã nghĩ họ sẽ tthi vật tay với
nhau xem ai khỏe hơn mất.
“Cậu cũn biết mà. Mình đã quen với việc mọi người cho mình là kẻ gàn dở
rồi. Mình chỉ cảm thấy thương cho cậu thôi, Mia ạ. Đáng ra cậu có thể ngồi
với bất cứ ai khác trong cái quán ăn này, nhưng cuối cùng lại phải ngồi đây
với mình. Mình không muốn ai phải tự ép bản thân ngồi với mình chỉ vì tội
nghiệp mình không có ai ngồi cùng.”
Mình thật sự rất giận. Không phải giận Tina mà là giận tất cả mọi người
khác ở cái trường Albert Einstein này. Tina Hakim Baba là một người vô
cùng dễ mến, nhưng không ai nhận ra điều đó. Bởi vì họ chưa từng nói
chuyện với cậu ấy, bởi vì thân hình cậu ấy không gọn gàng, bởi vì cậu ấy
khá trầm tính và bởi vì cậu ấy có vệ sĩ đi kièm. Vậy mà họ lại bận tâm về
những chuyện đâu đâu không biết. Họ có thể làm rùm beng cả trường chỉ vì
một cái quán ngu xuẩn nào đó bán một gói khoai tây đắt hơn 5 xu, trong
khi những người bằng xương bằng thịt ngày ngày lủi thủi tời trường, thu
mình cô độc một góc thì lại chẳng ai thèm quan tâm chào hỏi lấy một câu.
Và ồi mình thấy tỗi lỗi vô cùng, vì chỉ mới tuần trước mình cũng là một
người trong số đó. Mình đã luôn cho rằng Tina Hakim Baba là một đứa gàn
dở. Lý do duy nhất mình không muốn ai biết thân phận thật sự của
mìnhcu4ng là vì sợ bị mọi người đối xử như là với Tina. Giờ đây khi đã