NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 246

Genovia vào tháng 12 tới. Bá muốn chắc chắn rằng mình sẽ không bôi tro
trát trấu mắt Hoàng gia cùng những người có mặt ngày hôm đó. Thử đoán
xem bà đang làm gì lúc mình tới?
Bà đang bàn bạc với người tổ chức sự kiện của Hoàng gia Genovia về đám
cưới sắp tới của mẹ.
Không chỉ có vậy, người đó lặn lội từ Genovia bay sang đất Mỹ này chỉ để
bàn bạc với bà về cái đám cưới thậm chí chẳng liên quan gì đến bà.
Họ đang ngồi ở bàn khách, trước mặt là một tấm giấy to đùng trải rộng với
nhiều mẫu giấy nhỏ được dán chằng chịt phía trên. Vừa thấy mình bà đã xổ
ra một tràng tiếng Pháp: "Ồ, Amelia. Hay quá. Vào đây nào. Ba chúng ta có
rất nhiều việc cần làm, Vigo, cháu và ta".
Mắt mình trố ra kinh ngạc, mình không thể tin vào mắt mình nữa. Lúc đó
mình chỉ hy vọng những gì mình thấy không phải là những gì mình đang
nghĩ.
"Bà... Bà đang làm gì thế?"
"Cháu không thấy sao?" - Bà nhướn mày quay ra nhìn mình, cái lông mày
tự vẽ của bà công lên đầy vẻ thách thức và cao ngạo - "Lên kế hoạch đám
cưới chứ sao nữa".
Mình nuốt nước bọt cái ực. Chuyện xấu rồi đây. CỰC xấu là đằng khác!
"Ừm... đám cưới của ai hả bà?"
Bà sử dụng chất giọng mỉa mai kiêm châm biếm quý tộc: "Cháu đoán
xem".
"Bà ơi, cháu có thể nói chuyện riêng với bà một chút không? Chỉ hai bà
cháu mình thôi".
Bà vẫy tay nói: "Cháu có thể nói bất cứ điều gì với ta trước mặt Vigo. Từ
lâu cậu ấy đã mong được gặp cháu. Vigo, đây là công chúa Amelia
Mignonette Grimaldi Renaldo".
Bà cắt đi cái họ Thermopolis của mình. Lần nào cũng vậy.
Chú Vigo đứng phắt dậy và chạy vội đến chỗ mình. Chú ý thấp hơn mình
rất nhiều, tầm tuổi mẹ, mặc vest xám, bên trong là áo sơ mi bóng màu hoa
oải hương và chiếc cà vạt tía bóng lộn. Xem ra chú Vigo này cũng thích
gam màu tía giống bà.