tan học.
BB: Mia, không phải gần đây cháu có tin vui gì sao?
MR: Ồ vâng. Thật sự cháu đang rất háo hức. Cháu luôn mong được làm chị
từ lâu. Nhưng mọi người không muốn làm rùm beng chuyện này lên. Thế
nên sẽ chì là một hôn lễ nhỏ ở Toà thị chính, với cháu là người làm
chứng…
Còn nhiều chi tiết nữa, rất nhiều là đằng khác. Nhưng mình không muốn
nhắc đến chúng nữa, ngần đó đã đủ xấu hổ lắm rồi. Cứ nghĩ về ngày hôm
đó là mình không thể quên được nét mặt phằm phằm của bố lúc ông nghe
thấy từ “chị”.
Và tất nhiên cả chuyện bà phải thở vào túi giấy nữa chứ.
Nhưng xem ra cả đời này mình cũng khó mà quên đi được chuyện đó vì
ngoài việc mẹ đã thu lại buổi phỏng vấn trên, cô Beverly Bellerieve cũng
rất biết cách biên tập lại cho nó giật gân với nhiều dòng tít chạy xiên vẹo
bên dưới màn hình. Thế này thì có muốn quên cũng khó mà quên cho nổi.
Nói chung là mình cứ ngồi lải nhải rất ngốc xít còn cô Beverly Bellerieve
thì tìm mọi cách để hướng câu trả lời của mình về với trọng tâm câu hỏi
của cô ấy.
Có vẻ như kinh nghiệm phỏng vấn lão làng cũng không giúp được cô
Beverly lần này. Mình là một trường hợp quá ư là cá biệt và cô ấy đã không
thể kiểm soát nổi mình. Thôi thì cứ cho là mình quá căng thẳng và uống
quá nhiều si rô ho có chứa côđêin.
Dù vậy vẫn phải ghi nhận sự cô gắng của cô Bellerieve. Cuộc phỏng vấn
kết thúc với lời kết luận thế này:
Bên ngoài khu phố Thopson, SoHo
BB: Cô ấy không phải thành viên của đội bóng, cô ấy cũng chẳng phải là
thành viên của đội cổ vũ. Thưa quý khán giả, Amelia Mignonette
Thermopolis Renaldo là hình ảnh của một thế hệ thanh thiếu nei6n dám đi
ngược lại với những khuôn mẫu xã hội vốn vẫn tồn tại trong ngành giáo
dục hiện nay. Cô ấy là một công chúa. Cô công chúa của nước Mỹ. Nhưng
hằng ngày cô bé vẫn phải đối mặt với rất nhiều áp lực và những vấn đề như
bao người bạn trang lứa khác… với một sứ mệnh cao cả: sẽ đến một ngày,