Hình học và lượng giác: Không có bài tập
Tiếng Pháp: dùng avoir trong câu phủ định, đọc bài một đến bài ba, pas de
plus.
Sinh học: Không có bài tập
Thứ Bảy, ngày 4 tháng 10 - sáng sớm tại nhà Lilly
Tại sao lúc nào mình cũng thấy vui vẻ khi ngủ ở nhà Lilly nhỉ? Không phải
vì nhà cậu ấy có những thứ mà nhà mình không có. Thực ra, mẹ và mình có
nhiều thứ hay hơn: trong khi nhà Moscovitz chỉ có một vài kênh phim thì
nhà mình, do lần trước nhằm đúng đợt khuyến mãi của cáp Time Warner
nên có tất cả các kênh, Cinemax và HBO và cả Showtime với giá rẻ rề, chỉ
có $1,99 mỗi tháng.
Thêm vào đó, từ nhà mình có thể theo dõi rất nhiều người xung quanh. Ví
dụ như chị Ronnie, từng là anh Ronald, nhưng bây giờ gọi là chị Ronette,
thường tổ chức nhiều bữa tiệc hoành tráng, và cả đôi tình nhân gầy quắt
người Đức suốt ngày mặc đồ đen, kể cả mùa hè cũng không bao giờ kéo
rèm ra. Ở đại lộ Năm, nơi nhà Moscovitz sống, chả có ai hay ho để mà nhìn
cả: chỉ có mấy ông bác sĩ tâm thần học và con cái của họ. Và biết không,
bạn chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì hay ho qua cửa sổ nhà họ cả.
Nhưng lần nào mình ngủ qua đêm ở đây, dù tất cả những gì mình và Lilly
làm là ngồi nói chuyện trong nhà bếp, gặm nhấm đống bánh hạnh nhân còn
thừa từ Rosh Hashana thì mình vẫn rất vui. Có thể là vì Maya, người giúp
việc người Dominica của nhà Moscovitz không bao giờ quên mua nước
cam ép. Cô ấy cũng luôn nhớ rằng mình ghét những món mềm nhuyễn.
Thỉnh thoảng, nếu cô ấy biết mình sẽ ở lại, thì sẽ mua món rau trộn nước
sốt cà chua phomát ở cửa hàng Balducci, thay vì là thịt, đặc biệt dành cho
mình như tối hôm qua vậy.
Cũng có thể vì mình không bao giờ nhìn thấy bất kỳ hộp gì mốc trong tủ
lạnh của nhà Moscovitz: Maya quẳng tất cả những thứ gì quá hạn vào sọt
rác (dù chỉ một ngày thôi). ể cả kem chua vẫn còn khoá bảo vệ quanh nắp.
Kể cả những can văcxin.