NHỊ ĐỘ MAI - Trang 159

Hai nhà phúc hậu vẹn mười,
2770.- Thung-thăng

cõi thọ

đứng ngồi

đền xuân

.

Đông hàng

lông phượnggót lân

,

Kìa nhà

ngũ quế,

nọ sân

bát đồng

.

Đời đời khoa-mục đỉnh-chung,
Rõ nền thi-lễ, nối dòng thư-hương.
Hiếu, trung, tiết, nghĩa đủ đường,
Dựng bia muôn kiếp, để gương nghìn đời.

65.- Đoạn kết (câu 2736 - câu 2816)

Cho hay trời cũng ngồi rồi,
Tuần-hoàn đem lại vòng dài rút chơi.
Dữ, lành bỏ lửng mà coi,
2780.- Sắp đâu vào đấy chẳng sai phân hào !
Gian-tà chớ vội bảnh bao,
Tung lên cho đến, buộc vào tự nhiên.
Trước dù lỏng-lẻo dường thiên,
Sau càng ráo-riết, mới tin tay già.
Trung-lương còn bỏ lửng-lơ,
Xoay trăm nghìn cấp, thử ba bốn lần.
Hãy cho đeo-đẳng đủ phần,
Rõ lòng sắt đá liệu dần gỡ cho.
Voi chẳng đẻ, đẻ thì to,
2790.- Bấy giờ mới rõ thực lò

Hóa-công.

Truyện này xem thấu thỉ-chung,
Suy ra mới biết trời không có lầm.