NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA ASÈNE LUPIN - Trang 29

dưới đó...

- Không đúng

! Không đúng

!

-

Đúng đấy, miếng sắt có bảy chấm đỏ ỏ dưới đó mà ra. Lecombe bao giờ

cũng mang theo nó, anh nhớ chứ

? Và các anh chôn nó cùng với tử thi...

Còn nhiều việc lớn khác mà pháp luật chú ý

!

Varin

giơ tay ôm mặt rồi nói:

- Được rồi, chúng ta khỏi bàn cãi nữa, tôi đã thất bại. Tuy vậy, thêm một

câu... một câu thôi.

-

Tôi nghe đây.

-

Trong tủ, chiếc tủ lớn ấy, có một cái tráp nhỏ. Khi ông đến đây, đêm 22

sáng 23 tháng sáu nó còn chứ

?

- Còn.
-

Nó đựng...

-

Tất cả những gì anh em Varin thu thập, một tập hợp khá lớn về đồ trang

sức, ngọc, kim cương

có được chỗ này chỗ khác.

- Và ông đã lấy đi

?

-

Chết thôi, anh ở vào địa vị tôi lúc đó thì rõ.

-

Như vậy... vì thấy mất cái tráp mà anh tôi tự sát

?

- Có thể. Việc mất liên lạc với thiếu tá Von Lieben không hề gì nhưng

mất cái tráp... Anh hỏi tôi xong chưa

?

- Việc này nữa: Tên ông là gì

?

-

Anh hỏi như để rồi trả thù.

-

Mẹ kiếp, vận đen

! Hôm nay ông thắng nhưng ngày mai...

- Sẽ đến lượt anh thắng

?

- Tôi muốn thế. Tên ông

?

-

Arsène Lupin.

-

Arsène Lupin

! Anh ta loạng choạng như bị giáng một chùy. Có thể nói

hai tiếng ấy làm mọi hy vọng của anh

ta

bay đi.

Daspry cười:
- Chà

! Anh tưởng ai đó lại có thể bố

trí

công

việc được như thế này à

? ít

nhất phải là

Arsène

Lupin chứ. Bây giờ biết được rồi, chuẩn bị phục thù

đi cậu bé ạ. Lupin chờ anh

!