NHỮNG NGƯỜI ĐI XÂY MỘNG - Trang 104

- Mắt Em Người Sài Gòn* là một bài thơ chú làm lâu lắm nhưng bị bỏ dở
dang rồi sau đó mới hoàn thành chừng bốn năm năm trước...

Giọng đọc khàn trầm của Hùng vang chầm chậm trong căn phòng im vắng.

- Em còn đó không em

Chiều êm đềm cạnh dòng sông bé nhỏ

Quê hương em nằm đó

Dòng Sài Gòn lặng lờ

Khói cơm chiều đìu hiu

Còn đâu dáng nhỏ yêu kiều

Mỗi lần tưởng nhớ ta nhiều xót xa

Còn đâu áo lụa mở gà

Phong thư giấy mực nhạt nhòa tình xưa