NÓNG GIẬN LÀ BẢN NĂNG, TĨNH LẶNG LÀ BẢN LĨNH - Trang 160

Đơm bông nở rộ thoắt héo tàn

Xuân qua cành trơ hoa nào thấy

Than nỗi tháng năm, tuổi xế chiều

Vinh nhục thịnh suy trong thoáng chốc

Phù hoa sương sớm trời không đổi

Tuổi xuân phai sắc, chẳng trở về.)

Trong bài thơ Hoa rơi này, đại sư Hoằng Nhất khuyên răn chúng ta:

Cuộc đời ngắn ngủi, thời gian mau trôi, cho nên con người phải làm nhiều

việc có ý nghĩa trong thời gian có hạn. Khi chúng ta có hẹn với người khác,

thì nhất định phải học cách đúng giờ. Điều này không chỉ thể hiện sự tôn

trọng của mình đối với người khác, mà còn thể hiện quan điểm thời gian

làm việc của bạn. Người có quan niệm thời gian sẽ luôn là người làm việc

nghiêm túc và có trách nhiệm.

Âu Dương Dư Sảnh

[19]

kể rằng: “Có lần, ngài hẹn gặp tôi lúc 8 giờ

sáng. Ngài trọ gần hồ Shinobazu ở Ueno, cách chỗ tôi rất xa, hôm đó lại là

ngày nghỉ, đi tàu điện khó tránh bị chậm trễ. Khi tôi chạy bở hơi tai đến

chỗ ngài, đưa danh thiếp vào trong, không lâu sau thì ngài mở cửa, nói với

tôi: “Tôi hẹn cậu lúc 8 giờ, nhưng cậu đã đến trễ 5 phút. Bây giờ tôi không

có thì giờ nói chuyện với cậu. Xin lỗi, chúng ta hẹn hôm khác đi!” Nói

xong, ngài gật đầu rồi đóng cửa đi vào trong. Tôi biết tính ngài nên đành

quay đầu ra về. Giờ giấc làm việc hằng ngày của ngài rất nghiêm ngặt,

không có một chút sai lệch nào. Ngài từng nói, làm bất cứ việc gì mà không

chú ý thời gian, không có thái độ nghiêm túc, thì coi như đã thất bại một

nửa.”

Đại sư cực kỳ coi trọng công việc của mình, đến giờ làm việc, ngài

tuyệt đối không làm chuyện khác. Thử nghĩ xem trong công việc chúng ta

có làm được như thế không? Trừ phi có chuyện cấp bách buộc phải bỏ dở

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.