ÔN NHU NHẤT ĐAO - Trang 740

- Đều nhờ ánh mắt tinh tường và sự tài bồi của đại ca, nếu không giờ

này chắc ta vẫn còn làm thầy thuốc, nhị ca cũng đang bán tranh ở bên
đường.

Hắn nói mấy câu này là từ đáy lòng, nói rất chân thành.

Bạch Sầu Phi yên lặng một chút, chợt hỏi:

- Ngươi hoài nghi chúng ta sao?

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Nếu hoài nghi, bây giờ các ngươi còn có thể ở đây sao?

Bạch Sầu Phi là một người rất kiên quyết, hắn kiên trì hỏi tiếp:

- Nếu ngươi không nghi ngờ chúng ta, vì sao tại thời khắc sống chết

này vẫn còn giấu diếm?

- Bất cứ ai cũng có bí mật của mình.

Tô Mộng Chẩm bình tĩnh nói:

- Cho dù là Vô Tà hay Vô Quý ở bên cạnh ta nhiều năm, có một số

việc bọn họ vẫn không biết được.

Dương Vô Tà nói ngay:

- Nhưng chúng ta chưa từng hỏi tới.

Sư Vô Quý cũng nói:

- Bởi vì chúng ta tin tưởng công tử.

- Nếu ngươi đã không tin ta, sao ta lại phải tin ngươi?