ÔN NHU NHẤT ĐAO - Trang 869

- Rõ!

Dương Vô Tà lập tức muốn ra khỏi.

Lôi Tổn đột nhiên nói:

- Đây là chuyện của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu,

cũng là chuyện của ngươi và ta.

Tô Mộng Chẩm lạnh nhạt nói:

- Đây vốn chuyện của ngươi và ta.

- Nếu như không cần thiết.

Lôi Tổn nói:

- Chúng ta có thể giải quyết trong im lặng, không cần kinh động quá

nhiều người.

- Ta cũng không muốn máu chảy thành sông.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chỉ cần giữa chúng ta có một người còn sống là được rồi.

- Rất tốt.

Ánh mắt Lôi Tổn có một vẻ xảo trá:

- “Nhất Ngôn Vi Định” của ngươi đâu? Ngay ở trong kiệu sao?

- “Hậu Hội Hữu Kỳ” của ngươi thì sao?

Tô Mộng Chẩm hỏi lại: