PHONG LƯU CHÂN TIÊN - Trang 1477

- Đương nhiên, ta đã lừa dối ngươi lần nào chưa?

Bạch Khiết bĩu môi:

- Nếu ngươi lừa dối ta, làm sao ta biết được chứ.

Dương Thiên gãi đầu, cô nàng này cũng không dễ bị gạt như hắn nghĩ a.

- Vậy phải làm thế nào ngươi mới tin tưởng?

- Chúng ta móc tay đi, ai làm trái sẽ là con rùa rụt đầu.

- Nhưng hình như chỉ có ta bị thiệt thì phải?

Bạch Khiết làm vẻ mặt đáng thương:

- Ngươi không muốn sao. Dương Thiên, chẳng lẽ ngay từ đầu ngươi đã

chủ tam lừa dối ta?

- Dừng, tiểu Khiết, trò này ngươi đã diễn nhiều lần lắm rồi. Ta đồng ý

móc tay là được chứ gì.

Bạch Khiết cười hì hì, đưa tay ra trước mặt hắn:

- Là tại ngươi nên ta mới phải làm như vậy.

Hai ngươi móc tay xong, Bạch Khiết ôm lấy tay Dương Thiên:

- Ngươi đã hứa rồi, từ này về sau nhất định không được vứt bỏ ta.

- Dương Thiên ta xưa nay chưa từng nuốt lời.

- Được, chúng ta mau trở về đi.

Dương Thiên hơi ngạc nhiên: