PHONG LƯU CHÂN TIÊN - Trang 2312

Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, Dương

Thiên đã gấp máy, đứng dậy nhìn về đằng xa:

- Đến lúc rồi.

Tô Nguyệt Nhi giật mình hỏi:

- Dương Thiên, ngươi nói đến lúc nghĩa là sao?

Những người còn lại cũng nhìn chằm chằm vào hắn, bọn họ cũng cảm

thấy câu nói kia ẩn chứa hàm ý gì đó. Lý Bàn đã được Dương Thiên thông
báo từ trước, hắn bước đến vỗ vai Dương Thiên:

- Bảo trọng.

Dương Thiên gật đầu rồi quay lại nhìn những người có mặt trong phòng:

- Ta có việc phải đi xa một chuyến.

- Dương Thiên, ngươi…

Dương Thiên đưa tay ngăn cản, hắn lấy ra từ trong người một đống ngọc

giản đưa cho Tô Nguyệt Nhi:

- Mọi thứ các ngươi muốn biết ta đều đã trả lời ở bên trong. Ngươi thay

ta đem chúng giao cho những người còn lại.

Nhận lấy đống ngọc giản từ tay Dương Thiên. Tô Nguyệt Nhi lo lắng

hỏi:

- Chuyến đi này rất nguy hiểm?

Dương Thiên bình thản đáp:

- Là phúc hay là họa, ta cũng không rõ. Nếu là phúc thì tốt, còn nếu là

họa, có tránh cũng không được.