Ô ô ô!
Chẳng bao lâu, Klein liền nghe thấy âm thanh vang vọng như tiếng
sấm của tiếng còi hơi. Hắn nhìn thấy một con tàu hơi nước khổng lồ, ánh
đèn khí ga treo ở hai bên khi chiếu rọi cũng tăng thêm mấy phần uy
nghiêm, xình xịch ngừng lại tại chỗ.
Kích thước to lớn cùng uốn lượn của nó, còn mang theo màu sắt đen
trộn lẫn tinh xảo máy móc, tạo ra một vẻ đẹp độc đáo.
Tàu điện ngầm Backlund vẫn sử dụng tàu chạy bằng hơi nước, phun ra
khói sương. Nhờ vào thiết kế đặc biệt qua đường ống đi vào ống khói phun
ra bên ngoài.
Cái này hẳn cũng chính là tác dụng của vườn hoa bãi cỏ nằm giữa mặt
đường.
Trong tiếng động ma sát của kim loại, Klein chờ đợi hành khách trên
tàu đi xuống, rồi hắn mới xách cặp da và cây gậy batong nhẩn nha bước đi,
cũng trải qua nhân viên phục vụ kiểm vé.
Toa này cùng toa ghế hạng ba khác biệt, ghế hạng hai là một người
một toa, cũng không cần lo lắng bị kẻ khác chiếm chỗ ngồi. Klein vừa mới
đặt mông xuống ghế, đặt cặp da xuống ngay ngắn bênh cạnh cây gậy
batong, hắn liền nghe thấy dồn dập tiếng bước chân
Hắn vô ý nhìn về phía cánh cửa, bèn nhìn thấy một cậu nhóc vóng
dáng mảnh khảnh, khuôn mặt búng ra sữa. Cậu vội vã chạy vào toa xe.
Cậu nhóc này ăn mặc chẳng hợp với tuổi tác tý nào, trên thân khoác áo
người già, đầu đội mũ vòm, tay cầm một cái tay nải cũ nát, mặt cúi gầm
xuống đất.