Nhưng hắn không cách nào ngừng được máu chảy ra từ vết thương,
ánh mắt dần dần tan rã.
Đợi đến cuối cùng, thân thể hắn run rẩy vài cái, không còn động tĩnh
nữa.
Klein thở một hồi, mới có sức xoay người đứng lên, trong ngón tay
cầm theo mấy lá bài Tarot, đề phòng khả năng tồn tại kẻ địch khác vồ đến.
Mở ra linh thị, sau khi xác nhận đối phương tử vong, Klein nhìn bốn
phía, không phát hiện màu sắc khí tràng nào khác.
Thẳng đến lúc này, hắn mới dịu đi một chút khẩn trương, chú ý tới ghế
dựa gãy hai cái, bàn trà đụng vỡ không ít chỗ, đồ sứ đầy đất, toàn bộ phòng
khách, nhà ăn cùng cửa là một mảng hỗn độn.
Cúi đầu, hắn thấy tay áo lễ phục đuôi dài bị hao tổn không ít, bên
ngoài dính rất nhiều tro bụi.
Bỗng nhiên, Klein nhỏ giọng tự giễu một câu:
"Cái này không có cách nào chi trả. . ."
"Ha ha, ha ha ha, ha ha ha."
Hắn cười lên, như là gặp phải chuyện gì rất vui vẻ vậy, cười đến suýt
nữa ngã ra sau, cười đến toàn bộ căn phòng chỉ có tiếng cười của hắn quanh
quẩn.
Mấy chục giây sau, Klein thu liễm nụ cười, vẻ mặt trầm ngưng đi tới
bên cạnh thi thể Merso.
Hắn muốn làm cho người chết mở miệng nói chuyện!