Hắn không hài lòng đối với cách gọi "Xe tự hành" này, tính chọn dùng
"Xe đạp" càng thông tục hơn.
Klein đối với cái này cũng không thèm để ý.
Vào giữa trưa, sau khi trở lại số 15 phố Minsk, hắn còn chưa kịp lấy
mũ xuống, đã nghe được tiếng khẩn cầu hư ảo trùng điệp.
Tiểu thư "Chính Nghĩa"? Nhanh như vậy đã sưu tập được tư liệu quý
tộc lụi bại? Klein có chút suy nghĩ tiến vào phòng khách, đi lên lầu hai.
Đúng lúc này, hắn lại nghe thấy tiếng chuông cửa, vội đi ra mở cửa,
thấy là nữ hầu Julian nhà Summer cách vách.
"Ngài Moriarty, bà Summer muốn mời ngài chủ nhật này đi tham gia
tiệc trưa, lúc đó sẽ có không ít hàng xóm." Nữ hầu này nói như là ngâm
nga.
Klein tối hôm qua khi trở về, đã mang máy ảnh đưa cho bà Summer,
trao đổi cùng đối phương vài câu, nhưng không thấy nói gì đến tiệc trưa.
Cũng đúng, trên tạp chí nói, giai cấp trung sản mời người dự tiệc sẽ
không giáp mặt nói, đều sẽ thực chính thức phái người hầu hoặc là nữ hầu
tới cửa mời. . . Cái này rất phù hợp với kiểu cách của bà Summer. . . Klein
đầu tiên là nghi hoặc, chợt hiểu ra, đáp ứng chủ nhật sẽ đến đúng giờ.
Có cơm trưa miễn phí, ai mà không thích? Hơn nữa ông bà Summer
cũng không phải là người quá khó ở chung, chỉ cần có thể không để ý đến
sự khoe khoang của bọn họ. . . Klein ở trong lòng lặng yên bồi thêm một
câu.
Nhìn theo nữ hầu Julian rời khỏi, hắn đóng cửa lớn lại, đi lên thang
lầu, trên đường tầm mắt đảo qua phòng khách, nhà ăn cùng phòng bếp hơi
có vẻ hỗn độn.