Lâm Hoành gọi cô tới là để hỏi xem trong lễ đón học sinh mới, lớp họ sẽ
làm gì.
Từ Phẩm Vũ không hề khách sáo kéo một cái ghế tới ngồi cạnh anh ta, bắt
đầu khoác lác.
Lớp bọn họ sẽ làm một buổi biểu diễn nho nhỏ, bởi vì hát, chơi đàn, gõ
trống, loại nào lớp họ cũng có người biết.
Từ Phẩm Vũ bốc phét tới mức pháo hoa tung tóe, Lâm Hoành nghe đến mơ
hồ, “Dừng dừng dừng, tôi hiểu rồi, chẳng phải chỉ là hát mấy bài sao.”
Cô im lặng một chút rồi gật đầu, “Đúng thế.”
Tới khi Từ Phẩm Vũ ra khỏi văn phòng, chuông vào lớp đã vang lên, mục
đích đạt thành một nửa rồi. Cô vội vàng rẽ vào WC, xoay người trong gương
kiểm tra lại đồng phục, sửa sang lại tóc.
Lúc cô tới cửa lớp A thì nghe được giọng của một giáo viên nam, “Có bạn
nào muốn nói không?”
Anh ta đi chậm rãi giữa các dãy bàn, “Cứ nói những gì các em thích, ví dụ
như lời thơ, câu nói trong phim ảnh, cái gì cũng được.”
Từ Phẩm Vũ nấp vào một góc, nhìn lên bảng đen, trên đấy có viết mấy từ
đơn tiếng Anh.
Các học sinh đứng lên đều nói tiếng Anh. Từ Phẩm Vũ chỉ nghe thôi cũng
choáng váng, đúng là cô vẫn nên chỉ giả vờ đi ngang qua là được rồi.
“Hội trưởng cũng nói đi.”
Thầy giáo nói, Từ Phẩm Vũ vui mừng vì mình còn chưa đi mất.
Thẩm Hữu Bạch từ từ đứng lên, cái ghế ma sát lên sàn nhà tạo ra tiếng vang.
Anh nói:
Love exists but with an absence of eternity.