TẬP THƠ NGUYỄN DU - Trang 99

Nàng rằng: Thề thốt nặng lời,

Có đâu mà lại ra người hiểm sâu!

Còn đương suy trước, nghĩ sau,

Mặt mo đã thấy ở đâu dẫn vào. (1170)

Sở Khanh lên tiếng rêu rao:

Rằng nghe mới có con nào ở đây.

Phao cho quyến gió rủ mây,

Hãy xem có biết mặt này là ai

Nàng rằng: Thôi thế thì thôi! (1175)

Rằng không, thì cũng vâng lời là không!

Sở Khanh quắt mắng đùng đùng,

Sấn vào, vừa rắp thị hùng ra tay,

Nàng rằng: Trời nhé có hay!

Quyến anh, rủ yến, sự này tại ai? (1180)

Đem người giẩy xuống giếng khơi,