TẾ ĐIÊN HÒA THƯỢNG - Trang 49

ngươi chỉ tin hoà

thượng áo lành, mặt mày đẹp đẽ ăn nói nhẹ nhàng, đấy mới

là người tu hay

sao ?

Chủ quán vội nói:

- Không phải thế, cũng bởi chúng tôi thành tâm cung kính

nên mới tin

các hoà thượng, vả lại pho tượng nhỏ con chẳng đáng là bao

?

Tế Điên quát lên:

- Sao bảo chẳng đáng là bao ? Tượng đó đáng 200 lạng

ngươi bảo cung

kính thành tâm, vậy ngươi phải đưa cho ta đủ 200 lạng. Nếu

không việc

phải đến quan ? Đâu phải hoà thượng là tin ? Đâu phải áo

lành là kính, áo

rách thì khinh đâu ?

Nói xong phăng phăng bỏ đi khiến mọi người chẳng ngớt

đàm tiếu

nghị luận. Vừa ở quán ra, Tế Điên ngửa mặt lên trời thấy

một vừng oán khí

xông thẳng tới mây liền hiển linh quang mà xem rồi gật đầu:

- Lành thay! lành thay! Ta là hòa thượng thấy việc oán hờn

chẳng gánh

vác sao ?

Nói xong cắm cổ chạy một mạch thẳng tới Tam Thanh quán

của Lưu

Thái Chân gõ cửa. Một tên đạo đồng bước ra hỏi:

- Đại sư muốn hỏi thăm ai ?

- Ta đến thỉnh thầy ngươi đi bắt yêu.

- Thầy tôi không có nhà, hiện lên núi hái thuốc chưa về. Đại

sư không

thấy tấm bảng từ khách treo kia sao ?

Tế Điên từ tốn bảo:

- Mi cứ vào thưa với Thầy rằng có ta là Tế Điên qua thăm. Ta

biết thầy