THI NHÂN VIỆT NAM - Trang 121

Cho nên nhiều lúc, muốn thơ cười,

Chợt nghĩ quanh mà bút bỗng rơi!

Ôm mảnh hồn thơ, dường oán hận,

Em dùng thổn thức, dãi nên lời.

(Sóng thơ)