- Ta nói này huynh đệ, ngươi mau nhận đi, dù sao hai người các ngươi
cũng là một người xướng một người họa a.
A Ngốc cười khổ nói:
- Nham Lực đại ca, ngươi đừng giễu cợt ta!
Nhìn A Ngốc "thống khổ", Nham Thạch cũng không nhịn được cười,
nói:
- Đi đã lâu như vậy, ta có chút mệt mỏi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi
một chút đã.
Huyền Nguyệt nói:
- Tốt quá! Ở luôn đây đi. Á Liễn Tộc cũng thiệt là, ngay cả cây cũng
không có, khắp nơi đều là một mảnh đại thảo nguyên.
Nghe được Huyền Nguyệt đồng ý nghỉ ngơi, A Ngốc vội vã đem nàng
thả xuống. Huyền Nguyệt bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái, ngồi ở trên
cỏ lấy tay ngăn trở ánh mắt trời chói chang. Nham Thạch cùng Nham Lực
cũng dừng lại cước bộ, hai người thoải mái nằm trên mặt đất, Nham Thạch
nói:
- Á Liễn Tộc vốn vậy, bọn họ đều là dân tộc du mục, bình thường đều ở
trong trướng bồng. Khinh kỵ binh của Á Liễn Tộc trên đại lục phi thường
nổi danh, bọn họ cũng chính là chủng tộc lớn nhất trong Tác Vực Liên
Bang. Chờ chúng ta gặp được bộ lạc Á Liễn Tộc mua mấy thớt ngựa, tốc
độ sẽ mau hơn!
Huyền Nguyệt nói:
- Mua ngựa? Người có tiền sao? Ta cùng A Ngốc sớm cũng đã tiêu gần
hết tiền rồi a!
Quả thật, lúc trước tiêu một số lượng lớn tiền mua xe ngựa cùng với một
số nhu cầu cấp bách khác nên giờ đã không còn đủ tiền mua ngựa.
Nham Thạch ngẩn người, quay đầu hỏi Nham Lực:
- Huynh đệ, ngươi mang theo tiền không?
Nham Lực lắc đầu, nói:
- Chúng ta trong tộc có khi nào dùng đến tiền? Ta cũng chưa bao giờ sử
dụng qua a.
A Ngốc nói: