THƠ NGỤ NGÔN LA FONTAINE - Trang 25

Vội chi mà chẳng thong-dong

Vừa đi vừa bỡn cũng không chậm gì.

Đứng gặm cỏ, có khi cũng sớm,

Mặc kệ Rùa, Thỏ hợm ta đây,

Chàng-dàng chân dép chân giầy

Trong khi Rùa nọ ai hay vội-vàng,

Biết thân nặng lại càng cố gắng:

Cứ từ-từ rảo cẳng bước lên.

Sá chi thân phận Rùa hèn,

Thỏ càng đủng-đỉnh ở bên vệ đường.

Nhường chạy trước thêm càng danh-giá

Muốn lúc nào mà chả đến chơi

Vừa đi, vừa nghỉ, vừa chơi;

Nghe hơi gió thổi, xem trời kéo mây,

Rùa thấm thoát đến ngay trước đích

Thỏ vội-vàng một mạch chồn chân,

Nhưng mà chửa được đến gần,

Thì Rùa đã tới nơi ăn giải rồi.

Lại còn nhiếc một hồi: - Chú Thỏ,

Đã bảo mà, nhanh có làm chi!