thành này chính là thứ duy nhất bọn họ có thể dựa vào. Thời gian không
còn bao nhiêu nữa, cô không thể lãng phí được.
Phi Lâm vẫn đi bên cạnh Vân Khinh, thấy vậy khẽ gật đầu. Thời điểm
mấu chốt thế này mà có thể hiểu được bản thân nên làm gì, và nên làm thế
nào, thì đó mới là nền tảng để trở thành bá chủ, mới có thể dẫu ở giữa thời
loạn vẫn vững vàng đứng thẳng không nghiêng, không ngã, không cần dựa
vào ai, không liên lụy ai cũng không để cho ai liên lụy đến mình. Vân
Khinh, càng ngày càng trưởng thành.
“Yên tâm”. Phi Lâm khẽ cười, vẻ mặt trầm tĩnh, thấp giọng nói với Vân
Khinh một câu, phóng ngựa dẫn một đội binh mã đi về bên kia tường
thành. Tên Độc Cô Tuyệt ấy không phải là kẻ vô dụng, tuy rằng hắn ở Nam
Vực thật sự không có danh tiếng gì, cũng không thể tạo thế bức người,
nhưng chỉ cần dựa vào năng lực của chính bản thân hắn cũng đủ rồi.
Vân Khinh nghe vậy ngẩng đầu khẽ liếc nhìn Phi Lâm đang rời đi, giữa
nét mặt hiện lên sự kiên định, không nói gì, nhanh chóng bắt đầu bố trí mọi
việc.
Ngoài thành, Độc Cô Tuyệt triển khai đội hình xếp thành một hàng dài,
một thân áo giáp đen khoác trên người, thêm áo choàng màu đỏ đen bay
phần phật trong cơn gió nhẹ đầu hạ, phóng ngựa đứng lên đầu hàng, sắc
mặt lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ tỏa ra, thâm hàn mà âm trầm.
Xa xa khói bụi cuồn cuộn bốc lên, một khắc trước còn cách xa mấy dặm,
nhưng trong khoảnh khắc đã cách trận thế của Độc Cô Tuyệt không đến
một dặm.
Dẫn đầu là một lá cờ phần phật trong gió, trên lá cờ ấy có thêu một con
rắn màu hồng nổi bật. Thiết kỵ màu gỉ sét vẫn duy trì được trận doanh ngay
ngắn trật tự, trong tình thế vô cùng vội vã mà vẫn không có chút sơ hở nào
cả. Quả thực rất hoàn mỹ.
Mà dẫn đầu là một người nhìn qua khoảng sáu mươi tuổi, khuôn mặt
chữ quốc, tóc bạc rất ít, nét mặt rất minh mẫn, một thân chiến giáp, nhìn
qua cực kỳ cường tráng, hẳn chính là Bình quận vương.
*Chữ Quốc:
国, ý chỉ sự vuông vắn, chính trực.