lại đây, vậy còn mẹ và em trai cô giờ này chẳng phải càng thêm nguy hiểm
hay sao. Hai người bọn họ một người thì không có võ công, một người thì
vẫn chỉ là một cậu bé chưa trưởng thành. Hai bàn tay Vân Khinh càng nắm
chặt lại, mặt mày tái nhợt.
“Đừng quá lo lắng.” Phi Lâm đang đứng tựa vào cạnh cửa thấy vậy,
trầm giọng nói nhỏ với Vân Khinh.
“Đúng vậy, Thượng Quan Kính là một tiểu tử lanh lợi, bọn họ đã có thể
trốn được một người, nói không chừng bây giờ đã trốn thoát hết rồi cũng
nên.” Mộ Ải ngồi trước mấy cái bàn dài gật gù nói.
“Đúng vậy, tiểu sư muội đừng lo lắng, bây giờ muội nên để ý chăm sóc
cho thân thể của mình thì hơn. A, bà ấy tỉnh rồi.” Câu an ủi còn chưa nói
hết, Tiểu Tả đột nhiên trừng mắt nhìn ở phía đối diện cậu, Tuyết Lê đang
chậm rãi mở mắt ra, không khỏi nhảy dựng bật thốt lên.
“Nói mau, đã xảy ra chuyện gì?” Độc Cô Tuyệt vừa nhìn thấy liền tiến
lên trước một bước, đôi mắt như chim ưng vừa chặt chẽ vừa sắc bén nhìn
chằm chằm Tuyết Lê vừa mới tỉnh lại.
“Dì, mẫu thân và đệ đệ của con đang ở đâu?” Vân Khinh lúc này cũng
không quan tâm đến thái độ của Độc Cô Tuyệt, bước nhanh đến bên giường
Tuyết Lê, mặt đầy lo lắng.
Dưới ánh nhìn lạnh lùng của Độc Cô Tuyệt, Tuyết Lê nhanh chóng tỉnh
táo lại, khàn khàn giọng nói: “Là… Là Tề thái tử bắt chúng ta đi, muốn
dùng chúng ta… làm mồi nhử để dụ các người đến, giăng một mẻ lưới bắt
gọn.”
“Tề Chi Khiêm.” Độc Cô Tuyệt vừa nghe thấy lập tức sắc mặt trầm
xuống như ở đáy nước sâu, cả người nổi lên sát khí như bão táp. Lại là y.
“Thảo nào mà không tìm thấy tung tích của bọn họ.” Đinh Phi Tình
nhướng mày cắn răng nói.
“Khá lắm, đúng là một kẻ lợi hại.” Không biết Phi Lâm đang tán thưởng
hay có ý gì khác, thản nhiên nói ra một câu. Tề Chi Khiêm này thật sự là
một nhân tài, lần này y đã bị bọn họ đánh bại ở Nam Vực, không nghĩ rằng
dưới tình huống này mà y quả nhiên còn sự chuẩn bị, đúng là tìm kiếm
đường sống trong cái chết, tên này thật sự rất lợi hại.