kỳ cuồng vọng, khinh rẻ cúi người ngồi bên mép giường nhìn Hàn vương
bị xiềng xích chân tay, ánh mắt mang theo sự miệt thị.
Thượng Quan Lăng Thiên lạnh lùng nhìn Hàn Thái tử đang khoác long
bào trên người, trong đôi mắt không hề có chút phẫn nộ hay e ngại, ngược
lại còn thản nhiên nói: “Long bào ngươi đã mặc trên người, giờ ta giao hay
không thì ngươi có gì phải sợ nữa?”
“Ha ha.” Hàn Thái tử vừa nghe Thượng Quan Lăng Thiên nói dứt lời,
chợt cười phá lên đầy cuồng vọng, lui ra phía sau mấy bước, ngồi trên
chiếc ghế ngay trước mặt Thượng Quan Lăng Thiên, khóe mắt toát ra sự
kiêu căng, ngạo mạn, cao giọng nói: “Thật không hổ danh là phụ vương của
ta, ông đã hiểu điều đó thì đúng là quả nhân đã không để mắt tới binh
quyền nữa rồi. Làm Hàn vương nhiều năm như vậy, không có ưu điểm gì
khác, chỉ được mỗi một điểm đó là tự hiểu chuyện.
Dứt lời, y phất tay tự ngắm nghía long bào trên người, nhướng mày
chậm rãi nói: “Phụ vương, nói thật cho ông biết, từ nay về sau thời của Hàn
vương Thượng Quan Lăng Thiên đã chính thức chấm dứt. Từ ngày mai trở
đi Hàn quốc vương chính là ta, Thượng Quan Dần, ông không chịu trao
binh quyền thì ngày mai không có binh phù nó cũng là của ta, là của Hàn
vương ta.” Trong mắt hiện rõ sự hưng phấn tột cùng, Thượng Quan Dần chỉ
vào ngực mình, vừa nói vừa nhìn vẻ mặt lãnh đạm không chút biểu cảm của
Thượng Quan Lăng Thiên.
“Hôm nay, ông giao ra đây, quả nhân sẽ niệm tình chúng ta là cha con,
cho ông được chết toàn thây, nếu ông không giao cũng không sao. Dù sao
ngày mai quả nhân đăng cơ cũng có thể hóa thần hóa thánh mà, lấy đại một
cái cớ, làm đại một cái giả, mà thôi…” Nói đến đây Thượng Quan Dần
cười gõ gõ trán, vẻ mặt thâm hiểm nói tiếp: “Nghĩ lại hình như người của ta
có nuôi hai con sói, mấy ngày nay chưa được ăn, hẳn là rất đói bụng rồi,
phụ vương không phải luôn nhân từ sao, vậy thì cũng nên làm chuyện tốt gì
đi.”
Thượng Quan Lăng Thiên nghe Thượng Quan Dần nói thế, sắc mặt càng
lạnh lùng, tàn nhẫn, trầm giọng nói: “Hay cho tên súc sinh này, sao Thượng
Quan Lăng Thiên ta lại sinh ra một đứa con như ngươi, nghiệp chướng.”