Khóe miệng Thượng Quan Dần co lại, trong mắt hiện rõ sự tàn nhẫn,
khuôn mặt vốn tuấn tú thế mà trong trong khoảnh khắc đã nhăn nhúm lại,
nhìn rất dữ tợn.
Phất mạnh tay áo, Thượng Quan Dần nghiến răng nghiến lợi gầm lên:
“Con, trong mắt ngươi đã khi nào có đứa con này, trong mắt lão già đáng
chết nhà ngươi chỉ có mụ đàn bà đê tiện và tên tạp chủng kia thôi, ngươi…
Khụ khụ…”
Đôi mắt vằn đỏ lên, Thượng Quan Dần cũng không biết so sánh như vậy
là không đúng, đột nhiên chậm rãi hạ sắc mặt xuống, hít mấy hơi thật sâu,
khôi phục lại bộ dáng tuấn tú, ôn nhuận như trước, nhìn sắc mặt tức giận
của Thượng Quan Lăng Thiên mỉm cười: “Nhìn xem, sao quả nhân còn so
đo những thứ này với một người sắp chết như ngươi chứ, đối với kẻ thất bại
phải rộng lòng bao dung mới là bậc quân vương chứ.
Cười đến đây, nét cười trong mắt Thượng Quan Dần càng thêm nồng
đậm, hai tay chắp sau lưng, chậm rãi đi tới bên cạnh Thượng Quan Lăng
Thiên, vừa đi vừa nói: “Quên đi, nhìn bộ dáng của ông chắc cũng không
muốn giao binh phù ra, không sao cả, cùng lắm thì những thứ này cũng
không thay đổi được gì hết. Đúng rồi, trước khi ông chết, quả nhân phải nói
cho ông biết một việc, Tề thái tử đã thông báo với Sở Vương, Tuyết Vương
phi yêu dấu và Tam hoàng tử của ông, sẽ đưa xuống địa ngục cùng ông nên
ông xuống đó cũng không cô đơn, lẻ loi đâu. Ông xem ta có phải là đứa con
rất có hiếu không, ngay cả chuyện của ông ở dưới suối vàng ta cũng chuẩn
bị cẩn thận hết rồi.”
Nói đến đây Thượng Quan Dần ngửa đầu cười lớn, tiếng cười phát ra từ
miệng y cực kỳ đắc ý và vui sướng, đồng thời y vỗ vỗ tay, lập tức có một
tên thái giám bưng một bầu rượu nhỏ bước lên. Bình ngọc chín vòng dành
cho vương tộc, trong đó đựng rượu độc ban cho kẻ phạm tội chết trong
cung đình. Từ trước cho tới nay chỉ có đế vương ban cho người khác, hôm
nay lại có người dùng nó để ban cho một bậc đế vương.
Thượng Quan Lăng Thiên nhìn bầu rượu độc, đôi mắt cực kỳ lãnh đạm
nhìn đứa con trai lớn, vẻ mặt giống như băng đá vạn năm không vui mừng