THÚ PHI - Trang 1722

* Trích trong kinh Phật, ý là tiếng chuông sáng tiếng trống chiều đánh

thức con người thoát khỏi giấc mộng trầm luân, thoát khỏi u mê lạc lối.

Bá quan văn võ trong các sắc triều phục khác nhau, chạy chậm vào

chính điện vương cung, trong điện chỉ có lác đác vài quan viên cúi đầu giữ
yên lặng bày vẻ cực kỳ cẩn thận đứng ngay ngắn tại vị trí của mình.

Không ai hỏi những người vắng mặt trên đại điện hôm nay đang ở đâu,

cũng không ai nói với ai lời nào, thậm chí cả mắt cũng không hề ngước lên
nhìn nhau.

Trận lửa lớn tối qua trong Viễn thành, cho dù bọn họ có cách xa cửa

chính vương cung vẫn có thể nhận thấy ngọn lửa đỏ hừng hực và tiếng hò
hét ầm ĩ truyền đến, không ai cho rằng đó chỉ là một trò đùa, mà đó là thanh
trừng, là vị Bệ hạ ngồi trên ngôi vị tối cao của vương triều này tắm máu
những kẻ phản bội mình. Làm quan nhiều năm như vậy, bọn họ cũng không
phải loại người ngây ngô không hiểu chuyện.

Hôm nay, bọn họ còn có thể đứng tại chỗ này, không bốc hơi tan biến

khỏi trần thế trong đêm qua, thế thì hôm nay ai là người chiến thắng đã
không cần nghi ngờ nữa, thật may mắn bọn họ đã đứng đúng chiến tuyến,
tốt quá, bọn họ vẫn còn có thể sống đến bây giờ.

Trong chính điện vương cung tĩnh lặng không một âm thanh, khung

cảnh lặng ngắt như tờ.

Trên vương vị cao cao, Thượng Quan Lăng Thiên khoác bộ long bào

vàng rực, sắc mặt tàn nhẫn, lạnh lùng ngồi trên vương tọa. Ở bên cạnh Vân
Khinh ôm cô con gái nhỏ đang mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, bé
con không chút sợ hãi mà ngược lại đang híp mắt cười khanh khách, Vân
Khinh ngồi trên vị trí bậc thang thứ hai bên trái vương tọa cao cao.

Nơi đó, trước giờ không hề có ai ngồi, thế mà hôm nay lại dư ra một

người.

Mà ở chính giữa đại điện trước mặt bọn họ có một người sóng soài trên

mặt đất, toàn thân run rẩy, tóc tai bù xù, trên mình vẫn khoác long bào
nhưng đã dính đầy máu tươi, chật vật chịu không thấu, đó chính là Thượng
Quan Dần. Trên khuôn mặt tái nhợt giờ này chỉ còn lại vẻ hoảng loạn, trong