THÚ PHI - Trang 1723

đôi mắt đỏ ngầu chỉ sót lại duy nhất sự tuyệt vọng, y đang bò lê trên mặt
đất, co ro thành một đống, cơ thể run lẩy bẩy.

Thượng Quan Lăng Thiên không nói tiếng nào, Vân Khinh đang đùa

nghịch với cô con gái nằm trong lòng mình cũng không nói gì, bao trùm đại
điện là một sự tĩnh lặng mang theo hơi thở chết chóc.

“Lộp cộp, lộp cộp.” Tiếng gót sắt lọc cọc truyền đến phá tan sự yên tĩnh

trong Hàn vương cung, trong ánh nắng sớm tiếng gót sắt như rót vào nơi
này một luồng sinh lực.

Đi trước dẫn đầu, Độc Cô Tuyệt khí thế hừng hực phóng ngựa lao băng

băng trên con đường đến vương cung, phía sau hắn là đội quân thiết kỵ
đang tung vó từ khắp các hướng khác nhau cùng tiến vào Hàn vương cung.

Theo sát sau đội thiết kỵ là những nhóm người bị buộc chặt với nhau

thành từng chuỗi, từng chuỗi dài, trên khuôn mặt cả trai lẫn gái đều dính
đầy máu tươi, họ bị kéo lết theo sau nhìn chật vật không chịu nổi, những
giọt máu đỏ nhỏ xuống từ trên người bọn họ nhuộm thẫm nền bạch ngọc
trắng phau.

Đến rồi, tiếng chân từ xa xa vẳng tới, Thượng Quan Lăng Thiên và Vân

Khinh đồng loạt ngẩng đầu lên, nét mặt hiện lên sự vui mừng tột bậc, Độc
Cô Tuyệt đã đến.

“Tần vương giá lâm.” Từng tiếng từng tiếng truyền báo nối tiếp nhau

vang từ xa đến gần, nhanh nhẹn và ngập tràn vẻ kính sợ.

Áo choàng màu đỏ tung bay phần phật, Độc Cô Tuyệt mang khí thế lạnh

lùng, tàn nhẫn bước vào trong đại điện.

“Tần vương.” Trên đại điện, chúng quần thần thấy Độc Cô Tuyệt bỗng

nhiên thống lĩnh binh lính của Ngôn thượng tướng quân tiến. Sắc mặt bình
tĩnh của bá quan chợt hiện lên sự kinh ngạc, thấu hiểu, giật mình và đủ loại
cảm xúc khác nữa. Bệ hạ bọn họ dấy binh dẹp loạn, nhưng người chống
lưng lại là Tần vương, nhất thời cả đám quan lại bèn đưa mắt nhìn nhau sau
đó lên tiếng hành lễ.

Độc Cô Tuyệt gật đầu, chân không dừng bước, đi thẳng đến bên cạnh

Thượng Quan Lăng Thiên.