sợ và ngày càng thêm kinh hoàng thì giờ đây không còn thêm biểu cảm gì
nữa.
“Ba vạn binh sĩ Kim Quân thuộc cấm vệ quân Cửu thành bị bao vây tại
Đông thành.”
“Bốn vạn Ngự lâm quân đã bị khống chế bên ngoài vương cung, tử
thương … Toàn cục đã được khống chế.” Giọng nói nghiêm nghị bẩm báo
lại câu cuối cùng khiến nét mặt nặng nề của Thượng Quan Lăng Thiên giãn
ra một chút, ông phất phất tay cho lui, rồi đảo mắt nhìn qua chúng quần
thần trong đại điện, trầm giọng nói: “Các ái khanh có điều gì cần nói
không?”
Hơn mười vị đại thần ở bên dưới nghe thấy, đưa mắt sang hai bên nhìn
nhau, đồng loạt lắc đầu: “Chúng thần không có lời nào để nói, bệ hạ anh
minh.”
Thượng Quan Lăng Thiên nghe vậy chậm rãi gật gật đầu, ánh mắt lạnh
lẽo băng tuyết quét qua đứa con trưởng đang nằm co ro trong góc tây đại
điện, trong đôi mắt chỉ có sát khí và sự lạnh lùng tuyệt đối, ông trầm giọng
quát: “Ngỗ nghịch phạm thượng, giết cha đoạt vị, kẻ bất trung bất hiếu như
thế, xử tội…”
“Lăng trì xử tử.” Thượng Quan Lăng Thiên còn chưa dứt lời, Độc Cô
Tuyệt từ lúc bước vào điện vẫn chưa hé miệng nói câu nào giờ đột nhiên
lạnh lùng lên tiếng.
Bên dưới các đại thần vừa nghe đều đồng loạt hít vào một hơi lạnh,
hoàng gia tranh đoạt ngôi vị từ xưa đến nay, kẻ bại trận chỉ có một cách giải
quyết duy nhất là ban rượu độc, thế mà giờ lại là lăng trì, việc này có vẻ
như …
Nhất thời cả đám quần thần cùng nhíu mày ngẩng đầu lên nhìn Độc Cô
Tuyệt vẻ mặt nãy giờ vẫn không chút thay đổi. Cho dù bệ hạ bọn họ nhờ
hắn giải quyết sạch sẽ đám phản thần, nhưng đây là nước Hàn không phải
nước Tần, từ khi nào đến lượt Tần vương đến đây ra lệnh như vậy.
“Làm theo lời Tần vương…, lăng trì xử tử, lôi xuống.” Thượng Quan
Lăng Thiên thoáng nhìn qua Độc Cô Tuyệt, chậm rãi tiếp lời ban lệnh, ông
hiểu rõ Độc Cô Tuyệt là muốn thị uy. Thôi, thôi, dù sao Hàn quốc cũng đã