dâng cho hắn, ông cũng không lo được nhiều nữa, huống chi đứa con kia có
chết cũng chưa đền hết tội.
Từ xưa đến nay, các nước bại trận đều bị thâu tóm hoàn toàn, sẽ không
có quyền tự chủ triều chính, bị xâm chiếm từng phần, từng phần một. Kiểu
thôn tính như vậy thì vương tộc sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt, hủy diệt sạch sẽ,
kể cả một đốm tro tàn cũng có thể làm bùng lên chiến hỏa, đó chắc chắn sẽ
là một màn tắm máu kẻ thù.
Thượng Quan Lăng Thiên hiểu rõ Hàn không thể chống lại Tần, bị thôn
tính là chuyện sớm muộn mà thôi. Cho nên dứt khoát đem đất nước này
làm của hồi môn thì mới có thể giữ gìn nó trọn vẹn thêm một chút, ít nhất
thì Thượng Quan hoàng gia sẽ không bị giết, ít nhất toàn bộ văn võ triều
thần, dân chúng nước Hàn cũng sẽ không phải chịu cảnh lầm than, khốn
khổ.
Độc Cô Tuyệt tuy rằng tàn nhẫn, nghiêm khắc, nhưng có Vân Khinh của
ông ở đây thì dù hắn không nể mặt tăng thì phải nhìn mặt phật. Ông cũng
muốn bảo toàn nguyên vẹn Hàn quốc, chẳng qua điều này sẽ khiến Độc Cô
Tuyệt hao tâm tổn sức suy nghĩ nhiều thêm mà thôi.
Độc Cô Tuyệt bắt gặp Thượng Quan Lăng Thiên đưa mắt sang nhìn, hắn
bèn quay lại liếc nhìn Thượng Quan Lăng Thiên một cái. Suy nghĩ của
Thượng Quan Lăng Thiên thế nào hắn đều biết, nhưng dù sao cũng là
người nhà Vân Khinh, nên muốn hắn phải bỏ chút tâm tư thì hắn cũng đành
phải dành chút công sức suy nghĩ. Làm cách nào có thể từ từ thôn tính Hàn,
bóc tách mạch rễ nguồn cội của quốc gia này nhưng lại không được phép
làm tổn thương một chút da thịt, điều này khiến hắn có chút bực dọc.
Khẽ phất tay một tên thị vệ đứng bên ngoài điện lập tức bước vào.
“Phụ vương, phụ vương, dù… dù…”
Vừa nghe xử lăng trì, xương cốt Thượng Quan Dần đều nhũn cả ra, vội
vàng muốn than khóc cầu xin Thượng Quan Lăng Thiên tha mạng, nhưng
muốn kêu cũng không thể thốt nên lời, y đã làm vậy thì sao có thể cầu xin
tha thứ được đây, lảo đảo vài cái rồi bị thị vệ bên cạnh lôi xuống.
Vân Khinh vẫn không nói gì, thấy dáng vẻ của Thượng Quan Dần như
thế cô chỉ khẽ lắc đầu, nhưng cũng chẳng có chút cảm giác không đành