THÚ PHI - Trang 1728

Bên cạnh Độc Cô Tuyệt thấy vậy sắc mặt trầm xuống, trừng mắt nhìn chằm
chằm lưng Thượng Quan Lăng Thiên.

“Việc này…”
“Sao có thể chứ?”
Trong nháy mắt quần thần dưới triều vô cùng khiếp sợ, nhìn Hàn vương

đang dùng vẻ mặt yêu thương nhìn Vân Khinh, lại thấy Vân Khinh tươi
cười dịu dàng, bọn họ hoàn toàn bị dọa ngẩn người.

Tần vương hậu là công chúa điện hạ của Hàn quốc bọn họ ư? Việc

này… Việc này… Từ lúc nào bệ hạ bọn họ lại có một cô công chúa, mà họ
lại không hề hay biết? Bọn họ chưa từng nghe qua bệ hạ có con gái lưu lạc
trong dân gian cả. Chuyện này rốt cuộc là sao?

“Bệ hạ, chuyện này…”
Thượng Quan Lăng Thiên phất tay ngăn lời Ngôn thượng tướng quân

đang cực kỳ hoảng sợ, ông kéo tay Vân Khinh, nhìn chúng triều thần nói:
“Vân Khinh con ta, năm đó lúc Tuyết Vương phi mang thai đã từng tính
được một quẻ, nếu con bé được nuôi dưỡng trong cung đình thì không thể
sống sót, nhưng nếu được nuôi trong dân gian thì ngày sau chắc chắn sẽ
hiệu lệnh thiên hạ, đứng đầu quần hùng. Bởi vậy, quả nhân và Tuyết Vương
phi không hề công bố chuyện này với bất kỳ ai, lặng lẽ đưa con gái yêu quý
của quả nhân rời khỏi vương cung, nhưng không ngờ lần ly biệt đó khiến
cha con ta cách biệt suốt mười tám năm trời đằng đẵng.”

Dứt lời, hai hốc mắt Thượng Quan Lăng Thiên đỏ ửng lên, nắm chặt tay

Vân Khinh, nhưng sự xúc động trong lòng ông lúc này thật ra là vì một
nguyên nhân khác, mười tám năm qua ông không hề biết ông có một đứa
con gái như thế, ông thật đau lòng quá đỗi.

Vân Khinh thấy vậy xoay tay lại nắm chặt bàn tay Thượng Quan Lăng

Thiên, trong đáy mắt cô cũng ẩn chứa sự kích động và nghẹn ngào như
ông.

Sự thất lễ của hai người chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc, Thượng

Quan Lăng Thiên hơi ngừng lại chốc lát, lập tức khuôn mặt ông ngập tràn
vẻ vui mừng, nở nụ cười cực kỳ sáng lạn, nhìn triều thần bên dưới nói:
“Hôm nay, con ta đã thoát nạn, bình an trở về, quả nhân vô cùng vui sướng,