Thượng Quan Lăng Thiên vỗ vỗ vai Độc Cô Tuyệt rồi chậm rãi nói với
quần thần trên triều: “Quả nhân tuổi tác đã cao, thật sự lực bất tòng tâm với
việc triều chính, nhất là với sự việc kinh hoàng này lại càng làm lòng quả
nhân thêm xót xa đau đớn, thân thể già nua càng cần được điều dưỡng. Bởi
vậy quả nhân muốn truyền ngôi cho con gái ta, về sau tất cả mọi chuyện
lớn nhỏ của Hàn quốc đều do con gái ta Vân Khinh và con rể Độc Cô Tuyệt
chủ trì, các khanh phải tuân theo.”
Như một viên đá khơi dậy ngàn tầng sóng cuộn, bá quan văn võ bên
dưới trong nháy mắt há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống, truyền ngôi
cho Vân Khinh ư? Nước Hàn lập nữ vương sao?
Ngước mặt nhìn nhau, sắc mặt của bá quan văn võ đều vô cùng khó coi.
Vân Khinh vốn là Vương hậu Tần quốc, để cho Tần vương và Tần vương
hậu tiếp quản Hàn chẳng phải là tự dâng mình cho Tần, sáp nhập Hàn vào
lãnh thổ Tần hay sao? Có nghĩa là từ nay về sau sẽ chẳng còn nước Hàn
nữa? Không được, tuyệt đối không được, cả đám người giờ mới phản ứng
kịp, lập tức bọn họ bắt đầu ngu ngốc kích động muốn phản đối.
Thượng Quan Lăng Thiên thấy vậy liền lùi ra sau một bước, rõ ràng là
cố ý đẩy Độc Cô Tuyệt lên đầu chiến tuyến, nếu ngay cả đám triều thần này
còn không thu phục được, thì những thứ khác căn bản không cần bàn tới.
“Các ngươi có ý kiến?” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng cất tiếng trước chúng
triều thần đang dợm mở miệng bên dưới, cực kỳ lạnh lùng, tàn bạo nhìn
chằm chằm đám quần thần.
Chỉ phút chốc một khí thế lạnh lẽo, tàn độc và ngang ngược lập tức tràn
ngập khắp đại điện. Lời phản đối đã dâng đến miệng nhưng đám quần thần
nước Hàn không kẻ nào dám mở lời. Độc Cô Tuyệt là nhân vật nào, là một
thế hệ Kiệt vương (*) tàn bạo máu lạnh, những quan viên đứng trên đại
điện này ai ai mà không biết rõ thủ đoạn dã man của hắn chứ.
*Vua Kiệt: cuối triều Hạ ở Trung Quốc, tương truyền là một tên bạo
chúa.
Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua,
những tấm gương kia vẫn đang hiển hiện trước mắt bọn họ, mùi máu tanh