THÚ PHI - Trang 1732

Khoảnh khắc đó, bá quan văn võ trên đại điện như nghẹn họng, nét mặt

lộ rõ vẻ hoảng loạn, mấy chục vạn người thật khiến cho đám triều thần kinh
hoàng một phen. Nhưng Thượng Quan Lăng Thiên lại có vẻ tương đối bình
tĩnh, nghe thấy vậy chỉ liếc nhìn Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh một cái,
nhướn cao mày, ông mỉm cười nói: “Là binh mã của Khinh nhi, người của
Nữ vương Nam Vực thì phong thái đương nhiên khác hẳn bảy nước còn lại
rồi.”

Lời này vừa buông xuống, lại làm chúng quần thần vốn đã trúng một cú

chí mạng thêm kinh hoàng một lần nữa, Nữ vương Nam Vực, binh mã của
Đại công chúa bọn họ, chuyện này rốt cuộc là thế nào đây?

“Bốn mươi vạn binh mã, chỉ là tiện đường ngang Hàn quốc. Có điều,

quả nhân sẽ chẳng quan tâm nếu tiện thể biến nơi này thành chiến trường
chính thức đâu.” Độc Cô Tuyệt mở miệng ném một câu rét buốt như cơn
gió bắc, thong dong như thể không hề để tâm chút nào.

Lại thoáng chốc, bá quan văn võ đã hơi hơi an lòng vì biết được binh mã

là của công chúa, nhưng nghe được những lời của Độc Cô Tuyệt trái tim họ
lại tức thì treo lên. Bốn mươi vạn binh mã, nước Hàn biến thành chiến
trường chính, ý của Độc Cô Tuyệt là muốn tấn công đánh chiếm Hàn.

“Là tiện đường hay là công kích, tự chọn đi.”
Độc Cô Tuyệt vung tay áo bào lên, ôm thắt lưng Vân Khinh, xoay người

ngông nghênh ngồi lên long ỷ trên cao, ném Thượng Quan Lăng Thiên
sang một bên.

Tĩnh lặng, phút chốc bầu không khí yên lặng chết chóc lan tràn khắp

chốn.

“Thần tham kiến Nữ vương bệ hạ, Tần vương bệ hạ.” Tiếng triều bái của

bá quan vọng về vang dội, hòa cùng âm thanh cao vút này đám triều thần
trong đại điện cũng đồng loạt quỳ xuống dưới chân Vân Khinh và Độc Cô
Tuyệt.

Có thể làm tới quan nhất phẩm thì không một ai là kẻ ngốc, nếu hôm

nay bọn họ phản đối Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt lên ngôi, thì thứ chờ đợi
họ chính là cửa nát nhà tan, Hàn sẽ bị bốn mươi vạn đại quân thảo phạt,
nhưng nếu đồng ý thì đồng nghĩa với việc Hàn sẽ thuộc về Tần, hai con