THÚ PHI - Trang 1727

lòng nào hết, loại người như thế còn chẳng bằng cầm thú, cô không hề xót
thương y dù chỉ một chút.

Không rõ hai người trên cao đang dùng ánh mắt trao đổi gì với nhau, chỉ

biết quần thần bên dưới vừa nghe thấy thế đều kinh ngạc vô cùng, ngước
mắt lên nhìn Độc Cô Tuyệt và Thượng Quan Lăng Thiên cả buổi không nói
nên lời.

“Tần vương bệ hạ, hôm nay bệ hạ ra sức giúp đỡ chúng thần ngăn cơn

sóng dữ, xoay chuyển tình thế, ân tình này chúng thần vĩnh viễn không
quên. Mối bang giao giữa Tần quốc và Hàn quốc mãi mãi vững bền, chúng
thần tin rằng bệ hạ vẫn luôn có suy nghĩ này.” Ngôn thượng tướng quân
đứng đầu đội ngũ võ tướng ho khan một tiếng, thận trọng cất lời.

“Giờ đây mọi việc đã kết thúc, những chuyện sau này chúng thần đã có

thể tự xử lý, xin Tần vương bệ hạ hoàn trả binh phù cho Hàn quốc chúng
thần, dù sao đây cũng là chuyện của Hàn quốc, Tần vương bệ hạ đã vất vả
lâu như thế, nên nghỉ ngơi nhiều thêm, lão thần trước tiên xin khấu đầu tạ
ơn Tần vương bệ hạ.” Dứt lời, Ngôn thượng tướng quân cúi đầu thật thấp
trước mặt Độc Cô Tuyệt.

“Đa tạ Tần vương bệ hạ.” Chúng quần thần trong triều thấy vậy, lập tức

noi gương làm theo, đồng loạt khom người thật sâu hành lễ với Độc Cô
Tuyệt.

Độc Cô Tuyệt thấy vậy trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười lạnh, nói

chuyện quả là khách khí, nhưng trong đó lại ngầm ẩn ý bảo hắn dù gì cũng
là người ngoài, muốn hắn đứng sang một bên. Độc Cô Tuyệt quay đầu đưa
mắt nhìn Thượng Quan Lăng Thiên cười như có như không.

Vân Khinh ngồi bên cạnh thấy vậy cũng không khỏi mỉm cười, cô ôm

con gái không nói lời nào.

Thượng Quan Lăng Thiên thấy cả văn võ triều thần đều nói thế thì bỗng

chốc cười ha hả, đứng dậy bước một bước đến bên Vân Khinh, kéo Vân
Khinh đứng dậy, khuôn mặt ông vô cùng rạng rỡ nhìn bá quan bên dưới
đang kinh ngạc nói: “Hôm nay, quả nhân chia sẻ cùng các khanh gia một
tin tức tuyệt vời, Vân Khinh là con gái của quả nhân và Tuyết Vương phi.”
Dứt lời, ông cười vui vẻ giơ tay ôm lấy Vân Khinh hôn lên trán cô một cái.