THÚ PHI - Trang 815

Nếu không phải vì biết cô ở thảo nguyên Thương Mang này thì Độc Cô

Tuyệt sao lại tới nơi này cơ chứ. Nếu không phải bởi vì cô thì bây giờ Độc
Cô Tuyệt và nước Tần đâu có thể rơi vào cục diện như vậy. Tất cả đều bởi
vì cô, là do cô.

Biết được kết quả như vậy, muốn tâm tình không dao động là không có

khả năng, nhưng mà giữa hỗn loạn dao động kia lại là một nỗi đau thật sâu,
cô có đạo hạnh gì mà có thể!!!

Phi Lâm, Đinh Phi Tình và Mộ Ải đều là người thông minh, vừa nghe

tin tức này nhất thời cũng đã hiểu ra tất cả. Lúc này nhìn thấy vẻ mặt khổ
sở đau thương của Vân Khinh, lại nhìn Độc Cô Tuyệt cả người oai hùng
ngoan độc giữa bầy sói đang hỗn chiến dưới kia, chỉ biết đồng loạt lắc đầu.

Với khả năng của Độc Cô Tuyệt thì làm sao có thể không nhận ra các

nguy cơ được. Nhưng hắn lại vẫn đến đây, đến thảo nguyên Thương Mang
này để tìm Vân Khinh.

Tình là chi hỡi thế gian
Câu thề sinh tử đa mang một đời. (*)
Dịch nghĩa: “Hỡi thế gian tình là vật gì, mà khiến người ta hẹn thề sống

chết.”

Trích từ bài Mô ngư nhi – Nhạn Khâu (Nấm mồ chim nhạn) của Nguyên

Hiếu Vấn. (xem cuối chương).

“H.. ú.. ú….” Một tiếng sói tru, đoàn người mặc thường phục điên

cuồng chạy về bên Độc Cô Tuyệt, hội hợp cùng nhau.

Độc Cô Tuyệt liếc mắt quét qua bọn họ, bỗng thấy phía trước có một

người đáng nhẽ giờ phút này hẳn phải đang ở trong thiên lao – Mặc Tiềm –
lại đang đứng trước mặt hắn. Độc Cô Tuyệt không khỏi nhướng mày, sao
Mặc Tiềm có thể xuất hiện ở đây?

Nhưng thấy trên mặt Mặc Tiềm nhuộm đầy máu tươi, trước khi vọt được

tới tận đây đã mang một khuôn mặt mặt tràn ngập vẻ lo lắng hét lớn: “Bệ
hạ, người mau về, về nhanh lên. Đây là bẫy! Sở Hình Thiên đã dẫn đầu chỉ
huy liên quân năm nước đi diệt Tần. Đi, đi mau.”

Độc Cô Tuyệt vừa nghe vậy, trong nháy mắt mặt liền biến sắc, hét lớn:

“Ngươi nói cái gì?”