Từ Ngang đi tới trước mặt của anh, khom người: "Thiếu tướng, Chung
tiểu thư tới."
Dịch Giản chỉ hơi nâng mắt lên, nhìn Từ Ngang một cái, Từ Ngang cũng
có chút do dự, anh đứng ở nơi đó, không động.
"Thiếu tướng... . . . có cần thương lượng một chút không?"
Dịch Giản siết chặt ly cà phê, ánh mắt cũng trầm hơn.
Lúc này Từ Ngang lui dần ra, xoay người đi ra ngoài.
Bên trong nhà chỉ còn lại tới Dịch Giản cùng Chung Tình hai người, anh
không nhìn cô, không nói lời nào, cô cũng không lên tiếng, cứ dán chặt ở
cửa như muốn chạy bất cứ lúc nào
Trong căn phòng yên tĩnh, hô hấp của hai người giao vào nhau.
Cách một chút, Từ Ngang mới đi vào, trong tay bưng một chén nước,
trong tay kia, cầm một hộp thuốc tây.
Chung Tình lui từng bước ra phía sau theo bản năng.
Cô không cần nhìn hộp thuốc kia cũng đoán được nó là thứ gì.
"Chung tiểu thư, uống thuốc này đi." Từ Ngang nhẹ nhàng nói một câu
như vậy, thuận tiện đưa thuốc và nước cho cô.
Chung Tình không nhận, sắc mặt của cô cũng thay đổi hoàn toàn, tối
hôm qua một câu chờ sinh con xong của anh, hoá ra cũng là vì điều này.
Cô lắc đầu, biết rõ là thuốc gì, tuy nhiên cô như vẫn còn muốn ôm một
đường hi vọng mà hỏi: "Đây là thuốc gì? Tôi không có bệnh, tại sao lại
phải uống thuốc?"