Hành động ấy, rõ ràng như vậy, sao anh có thể không hiểu đây?
Hoàn toàn hiểu.
Chẳng qua. . . Vẫn luôn hi vọng có thể có một ngày thấy cô chân chân
chính chính đứng trước mặt của anh, sống thật khỏe, nhưng... . . . Lại không
ngờ, thứ đổi lấy lại là hình ảnh như vậy.
Anh nhìn khuôn mặt mỹ lệ của cô, vuốt ve, vẻ mặt cùng ánh mắt đều dịu
dàng như thế... . . . Thậm chí, ánh sáng nơi đáy mắt của anh cũng vô cùn
chuyên chú.
Càng như vậy, Chung Tình càng hiểu mọi thứ.
Nhất định lần này, là đại hoạ của cô.
Anh chịu mở miệng cầu hôn, thật sự là vì con của mình, nhưng cô đã
trực tiếp cự tuyệt anh, nhất định anh sẽ không, sẽ không bỏ qua cô.
Quả thật như thế.
Một giây kế tiếp, Dịch Giản vươn tay, giữ đầu của cô, đột ngột cúi đầu,
đôi môi lạnh băng xinh đẹp như hoa ấy đã đặt trên môi cô.
Cô cảm giác được nụ hôn của anh, từ êm ái đến nặng nề, từng động tác
như đang cắn nuốt, như đang muốn đoạt lấy.
Thậm chí anh còn áp thân thể của cô vào trong ngực, càng lúc càng gần,
khiến giữa hai người đã không còn chút khe hở nào.
Cô cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ toàn thân anh nóng đến dọa
người!
Chung Tình từ chối, thậm chí còn tránh né, nhưng sức lực của Dịch Giản
càng lúc càng lớn ôm cô thật chặt.