「Đó không phải là ý tôi...」
「Vậy hả? Tôi thì thấy là vậy đó hiểu không? "Đừng dùng thôi miên".
Nếu không làm vậy, không phải tôi chỉ còn hai lựa chọn là bất ngờ tấn công
người khác để lấy máu, hoặc là thật thật thà thà cầu xin được cho máu để
hút? Tôi mới nãy nói rồi đó, nhưng làm gì có ai kì dị đến mức tự nguyện
chấp nhận cho máu để hút hả? Làm gì có ai chứ. Vậy nghĩa là tôi còn một
lựa chọn duy nhất là đi tấn công người khác để lấy máu? Nhưng mà hình
như làm vậy còn tệ hơn những gì tôi làm trước giờ không phải à
」
Thực ra, tôi là một True Ancestor, nên dù không uống máu tôi cũng sẽ
không chết.
Nhưng mà vì tôi quá quen vị máu rồi, nên nếu bị bắt phải sống mà
không uống máu tôi không tự tin rằng mình làm vậy được.
Nếu cậu ta mà biết chuyện đó thì hơi phiền phức, mà tôi không nói ra
thì cậu ta không đời nào biết được, nên tôi sẽ im lặng.
「Nếu tôi dùng được thôi miên, tôi cũng có thể xóa kí ức việc bị hút
máu đó biết không, thay vào đó họ sẽ thấy sung sướng. Biết gì không? Tôi
nghe nói rằng bị hút máu cảm giác rất sướng đó. Nếu tôi được hút máu thì
tôi sẽ thấy vui. Nếu người kia cũng cảm thấy sướng chứ không phải sợ hãi
thì họ cũng vui nữa. Nếu cả hai đều vui không phải ai cũng có lợi sao?
」
Việc tôi nói bị hút máu thấy sung sướng là thật.
Chỉ là tôi là người hút máu nên tôi chưa tận hưởng cảm giác đó bao giờ
thôi, nhưng tôi nghe những người tôi hút máu nói là cảm giác sướng như lúc
đang làm tình vậy đó.
Bởi vậy, mỗi khi tôi hút máu được một lượng nhất định rồi thường mọi
chuyện tự động sẽ phát triển đến hướng đó.